Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Hôm họp tổ nó nói: làm mãi những điều vô bổ lâu dần rồi quen tưởng mình là con rùa trong có cửa. Trời ơi có chàng A Phủ nào cứu bớt đời tui k.
Đề tài mở ra. Người kêu có một chàng như rứa sẽ theo ngay. Người cười. Nó cũng cười.
Đơn giản là nó biết vấn đề k nằm ở có A Phủ hay k mà nằm ngay trong bản thân mỗi con người. Quen với cái sự ù lì bình yên giả tạo rồi. Chỉ là có một hoàn cảnh nghiệt ngã đến giết chết con bò đó đi k thì vĩnh viễn mãi k thay đổi.
A k muốn e lụi cụi một mình. Để e làm còn có mà trăm.
Nhu cầu của một người đàn bà là có ai đó lặng im hoặc trả treo lại khi mình cáu bẩn sao.
Cười.
Nó từ lâu k hề nghĩ đến niềm hạnh phúc đó.
Bà A Phủ cứ đứng đó không làm đc gì vì nó vậy rồi. K thể đổi thay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét